Lời khuyên từ chuyên gia: Sự xấu hổ và mặc cảm quanh bệnh chàm

T3, 07/06/2016 - 17:15

Dr BOURREL BOUTTAZ

Một trong những khía cạnh tồi tệ của mọi loại bệnh da liễu là chúng thường đi kèm với cảm giác xấu hổ và mặc cảm. Cảm giác này gặp phải ở cả bệnh nhân lẫn phụ huynh. Trẻ em bắt đầu cảm thấy xấu hổ về làn da của mình khi chúng trở nên có ý thức nhiều hơn về ngoại hình của mình, ở tầm khoảng sáu, bảy tuổi.

Có nhiều nguyên nhân cho những cảm xúc tiêu cực này.

  • Phụ huynh cảm thấy mình có trách nhiệm với tình trạng bệnh của con mình, và viêm da thể tạng là một lại bệnh gặp phải trên làn da giữ nước kém. Đây là hậu quả của thế giới hiện đại, lối sống thành thị, sự giảm các bệnh truyền nhiễm, chế độ ăn uống hiện đại, những thay đổi của hệ tạp khuẩn da và tiêu hóa...
  • Bất kỳ loại bệnh mãn tính và dễ thấy nào cũng đều có thể làm cho bệnh nhân và phụ huynh cảm thấy bất lực, không thể đương đầu với tình huống. 
  • Hiện tại, những bệnh lý này có khuynh hướng được giải thích bằng cách chỉ tập trung vào sự dị ứng hoặc vào khía cạnh tâm lý. 
  • Chỉ tập trung vào sự dị ứng nghĩa là dị ứng nguyên chịu trách nhiệm phải được tìm ra. Nếu nó không được tìm ra thì lại là một nguyên nhân nữa gây ra cảm giác bất lực.
  • Chỉ tập trung vào khía cạnh tâm lý  nghĩa là chỉ trích người mẹ, vốn đã lo lắng sẵn vì không thể tìm ra giải pháp.
  • Sự lo lắng trở thành một cái bẫy: người mẹ càng lo lắng, đứa trẻ càng cảm nhận được điều này, và các hormone chống stress được phóng thích, khiến chàm bùng phát. Tất cả nằm ở cách người mẹ chăm sóc con mình. Những liệu pháp chăm sóc da sẽ tạo ra một mối liên hệ chặt chẽ giữa mẹ và con, dù càng lớn đứa trẻ sẽ trở nên ngày càng tự lập. Theo thời gian, đứa trẻ nghĩ nó là nguyên nhân gây ra sự lo lắng nơi mẹ mình, và cảm thấy hoang mang, tạo ra một sự liên hệ giữa bệnh chàm và bản thân mình. Sự hoang mang này có thể dẫn đến lo lắng xa cách, chẳng hạn như đứa trẻ muốn cắt đứt mối dây liên hệ, nhưng tin rằng điều này sẽ làm tổn thương bố mẹ. Đôi khi, hậu quả dẫn tới có thể là bùng phát chàm, rất thường gặp khi đứa trẻ phải đi học xa nhà.
  • Cái bẫy càng khép chặt nếu sản phẩm làm mềm da tiếp tục được phụ huynh sử dụng khi đứa trẻ đã trở nên có ý thức nhiều hơn về ngoại hình của mình. Nếu phụ huynh vẫn tiếp tục chăm sóc da cho trẻ, nó sẽ không thể có được sự giản tiện mà mình mong muốn - và điểm mấu chốt là phải vạch ra ranh giới giữa điều gì được cho phép, điều gì không; điều gì nên được nhìn thấy, điều gì không nên; riêng tư và không riêng tư; thân mật và không thân mật. Khi ranh giới được đặc trưng bởi làn da này không được vạch ra, cảm giác xấu hổ sẽ xuất hiện.

Những giải pháp đề nghị:

  • Tránh nhìn vào da trẻ với nét mặt lo lắng. Chỉ nhìn trẻ với ánh mắt yêu thương. Đừng săm soi da trẻ hàng ngày để xem có vết chàm mới hay không. Nói chuyện về căn bệnh càng ít càng tốt, chỉ nói về đời sống hàng ngày, chuyện học hành, bạn bè, trường lớp...
  • Dạy trẻ tự thoa kem ngay từ lúc còn nhỏ, sớm nhất có thể. Nếu trẻ làm chưa thành thạo, không sao cả.
  • Tham dự những buổi tư vấn dành riêng cho phụ huynh, để nói chuyện về các vấn đề mà không có mặt trẻ. Những người chăm sóc trẻ cũng cần được lưu ý.
  • Tham gia vào các khóa giáo dục điều trị tại những trung tâm thích hợp. Những khóa học này giúp người tham gia hiểu rõ hơn về bệnh lý và các phương pháp điều trị. Nó cũng cho phép họ có cơ hội thảo luận về những khó khăn mà họ gặp phải và trò chuyện với các vị phụ huynh khác, giúp họ bớt cảm thấy đơn độc, và nhất là bớt mặc cảm hơn. 

PDF iconshame-and-guilt-surrounding-eczema-kr.pdf